Trang chủ | 4C Thành Đoàn | Liên đội CĐ 6 | Liên đội 303 BG | Thông tin chung
       Giới thiệu  
       Thông tin  
       Lịch sử đơn vị  
       Tư liệu phong trào  
       Văn hóa - Nghệ thuật  
       Liên lạc - Góp ý  

Chuyện về TNXP... Tình khúc …cuối năm!

Ngày 5/7/2013: Lúc 7giờ 30. Nhận ở anh Đoàn Ngọc Hùng ‘ ‘ chai nước suối đặc biệt” trong đó không phải là nước mà là một ít đất (?) mà không phải là đất bình thường mà là đất lấy từ Côn Đảo, chính xác là Đất ở ngay ngôi mộ chị Võ Thị Sáu .

Tháng 6 mình được Giấy Khen của Bản Tin LL/TNXP; báo tin cho người dìu dắt mình vào niềm yêu thương viết lách là anh Đoàn Ngọc Hùng trước công tác ở BBT Bản tin, nay chuyển sang nơi khác, gọi cho ảnh xong định mời ảnh café mới biết anh đang đi cùng cơ quan du lịch Côn Đảo; chợt nhớ tới anh Bùi Văn Xuân từng ao ước có ngày nào ra ngoài ấy để mang ít đất về …thờ ! , bởi vì Bố anh từng là tù chính trị bị đày ra đó và vì không chào cờ, không chiêu hồi nên bị bọn cai ngục tra tấn cho đến chết, xác vùi đâu đó ; bạn tù của Bố anh (người mang xác đi lấp ) cũng không nhớ rõ nơi nào nên …. Vội vàng nhờ anh , anh hẹn chừng nào về sẽ alo .

Lúc 10giờ 45 . Trao cho chị Nguyễn thị Bọt (vợ anh Xuân) cái chai có đựng nắm đất của Ba chồng , chị khóc, mình cũng sụt sùi. “ Hùng ơi! anh không có điều kiện ra ngoải , cám ơn em nhiều lắm !” anh nghẹn lời khi điện thoại cám ơn, mình thấy nước mắt anh chảy dài xuống má . Kính cẩn , anh đặt “Bố” lên bàn thờ , cạnh di ảnh của Mẹ anh . Hình như mình thấy trong khói nhangquyện tỏa có anh linh của Bác trai , nghe anh khấn : ‘ ‘ Bố ơi! từ nay Bố ở cạnh Mẹ , cạnh chúng con nghe Bố!” Trời ơi! xé lòng . Người đàn ông trước mặt mình mấy chục năm trước đã mất đi người Cha thân yêu , lúc ấy anh chỉ mới lên hai tuổi, 58 năm sau anh mới gặp Bố - Thôi thì như vậy cho nhẹ lòng ; dù chỉ là ít đất vô tri , dù xương cốt của Bác trai đã hòa vào sông vào núi – Mình chào anh chị ra về , gió thổi bên tai mình như thoảng nghe tiếng ai đó : ‘ ‘ Con nhỏ này hay làm chuyện tào lao , mà tào lao như vầy thì cứ phát huy , con nhé!” Quên nữa , lúc ở nhà anh Xuân mình thấy bằng “Tổ Quốc Ghi Công – cơ sở Cách Mạng nội thành – Bùi Văn Hợi – do Thủ tướng Chính phủ Phạm Văn Đồng ký ngày 13/6/1977” và mình vỡ ra một điều là thảo nào anh “khác” mọi người nhiều lắm ! nhất là cái khoản xông xáo , nhiệt tình ; ra người cựu TNXP đang là Chánh văn phòng Hội CựuTNXP Quận 11 của chúng tôi đã mang sẳn trong người dòng máu của người anh hùng , khí chất ấy đã làm nên nét riêng cho anh , anh tên Bùi Văn Xuân . Mình vui lắm! mọi người ơi…

Ngày 18/7/2013 “ Yêu quá ! yêu quá !” làm mình muốn …nhảy dựng vì ngạc nhiên khi nghe chị Phạm Mỹ Hạnh (BTV Bản Tin Hội Cựu TNXP Việt Nam) bắt tay mình và cứ luôn miệng kêu lên như thế khi mình vửa vào tới sảnh 145 Lý Chính Thắng phường 7 Quận 3 và đó là buổi Hội nghị các CTV Cựu TNXP các tỉnh phía Nam. Thật tình là từ ngày bưu điện mang thư mời tới, mình chả đêm nào ngon giấc , mình không ngủ được , tâm trạng hồi hộp , lo lắng ; bởi vì đó giờ chỉ họp mặt CTV với Bản tin LL /TNXP thành phố thôi , bây giờ chỉ có một mình là được vinh dự đi họp , run lắm! mình nhớ ngày ấy là 8/7/2013. Vừa vô phòng thì thấy thật nhiều Bác , Chú đến trước , nghe giới thiệu có nhà báo nữa , mình đâm hoảng , nhưng rồi mình như một đứa em nhỏ trước các Anh Chị Trong Ngôi Nhà Viết Lách ( xin cho mình gọi thân thương như thế) , những tâm tư , tình cảm , những trăn trở , những ưu tư , những gởi gấm chân tình tất cả làm mình cứ rưng rưng , tự hứa với lòng sẽ cố trui rèn thêm cách viết và tự dưng mình có ước ao: phải chi mình trẻ lại cở hai chục tuổi , lúc ấy sức khỏe và sự tự tin sẽ cho mình nhiều cơ hội để Đi và Viết . Một ngày vui – cứ cười toe toét - Một ngày Hạnh Phúc vì gặp mặt các ‘‘cây đa ,cây đề” của Báo Chí Cựu TNXP! Hạnh Phúc ở đâu xa ….

Ngày 21/7/2013 Chị Ba Ngàn (trong BCH Hội Cựu TNXP Quận 11 , nguyên cán bộ bộ đội của Quân đoàn 4) được mời đi dự Lễ Cầu Siêu cho 24 TNXP bị Ponpot giết hại dã man năm 1978 tại KokiXom – Campuchia ; chị gọi mình cùng hai anh nữa tham gia. ( năm 1978 , TNXP phối thuộc với bộ đội sang Campuchia làm Nghĩa vụ quốc tế giúp đất nước Chùa Tháp thoát khỏi nạn diệt chủng do Ponpot gây ra) Cùng đi có các gia đình của các liệt sĩ , các cán bộ của Ban doanh trại năm xưa, các Đại Đức Thích Nhuận Trí, Thích Quảng Nhựt, Thích Quảng Hảo và một số cựu TNXP. Xe chạy ngang những cánh đồng, mình cứ mường tượng mấy mươi năm trước đồng đội mình từng có mặt, từng đổ xương máu, từng góp sức nhỏ bé để hồi sinh một đất nước anh em khỏi bờ diệt chủng, và tý nữa thôi mình sẽ gặp lại nơi ngày xưa các anh chị em mình đã hy sinh . Đến rồi ! Nhà Tưởng Niệm kia ! tấm bia khắc 24 cái tên ! 24 anh chị em thuộc đơn vị Liên đội 303 , Đại đội 3 , Tổng đội 3 biên giới. Đội nghi lễ dâng hương , cảm xúc thật nhiều khiến mình trào nướcmắt và thấy mình còn may mắn , còn thở , còn sống và để còn …yêu, vậy thì đừng buồn phiền vì những điều vớ vẩn, cũng đừng khúc mắc, giận hờn mình nhé! Khúc tưởng niệm vang vang … Tiếng mõ, tiếng chuông như hòa với Đất, Trời ; anh linh đồng đội mình ắt hẳn đã về ; gió cứ lao xao , tiếng nức nở của Má , của Cha của Anh của Chị , khiến tim mọi người bị ai bóp nghẹt. ………………………………………………………………….

Thấy một anh mặc quân phục thắp hương, mình tranh thủ hỏi chuyện thì được biết anh là một trong số những người đến trước tiên sau khi được lệnh của cấp trên cấp tốc đến ứng cứu cho “hướng có TNXP đóng quân” khi nghe tiếng súng phát ra từ nơi ấy, đau đớn thay! Lại cách Ban doanh trại vài cây số, quá muộn để đến rồi! một cảnh tượng hãi hùng : nữ bị làm nhục, thi thể không ai còn nguyên vẹn (anh kể mà mắt ngân ngấn nước, xin cho mình bỏ qua phần chi tiết , ghê rợn quá !) anh còn nhờ mình liên hệ tìm lại hai TNXP mà chính anh bàn giao sau khi đã tạm hoàn tất công việc ‘‘sắp xếp tròn vẹn’’ cho 24 TNXP xấu số , anh nói có hai người may mắn còn sống . Anh giới thiệu anh tên Lê Minh Thư xưa là Chính tri viên Đại Đội 1 Thông tin, Sư 7 quân đoàn 4 (năm 1978)….mình hứa sẽ tìm giúp (không hiểu sao mình có linh tính rằng sẽ được). Tạm biệt Kokixom. Tạm biệt Campuchia, xe về ngang biên giới lòng cứ thấy nao nao. Ngày 22/ 7 tại Đền Tưởng Niệm Long Phước – Bến Cầu - Tây Ninh Như mọi năm LL/TNXP tổ chức Ngày giỗ chung cho các liệt sĩ TNXP, Quận Hội mình cũng cùng các đơn vị bạn tham dự, tự nhiên trong lòng hôm nay nó cứ chộn rộn, thấp thỏm sao đó, trên xe mình cứ im re , các anh chị cứ hỏi sao mình hiền thế , bình thường là mình hay chọc cho mọi người cười không thôi , chả hiểu tại sao! Ôi! Danh sách 99 cái tên . 99 người con hy sinh cho Tổ Quốc 198 trái tim của những người Cha , người Mẹ rỉ máu . Chiến tranh , chiến tranh sao mi cứ tồn tại trên đời ! Tiếng trống nhưnhắc nhớ những năm tháng hào hùng đi giữ nước. Tiếng chuông như thức tỉnh những trái tim hăng máu hãy nguội dần. Nhìn hai lá cờ bay phần phật trên mái đền, nhang khói cứ quyện bay trong không trung mình tưởng tượng như hồn thiêng các anh linh đã về bên cạnh và đang mỉm cười cùng tất cả, hình như Họ cùng cảm nhận với mọi người rằng sự Ra đi của Họ đã góp phần cho hôm nay chúng tôi có một cuộc sống thanh bình yên ấm. Xin cúi đầu mặc niệm các Liệt sĩ, cầu cho nếu có kiếp sau chúng ta sẽ vẫn là Thanh Niên Xung Phong nhé các Đồng Đội của tôi. Xe ghé Đồn Biên Phòng – Bến cầu Long Phước. Cách Đài Liệt Sĩ vài cây số là đồn biên phòng Long Phước, Quận Hội mình tranh thủ ghé thăm .. Đến trước để chuẩn bị cơm nước cho Đoàn là các anh chị bên LĐ303 (chả là hai đơn vị ấy đã gắn bó với nhau từ lâu nên xem như người nhà) lần đầu mình đến, cảm nhận được cái xa xôi, đìu hiu của nơi sát biên giới, lòng rưng rưng khi nghe CTV phó Nguyễn Ngọc Liên chia sẻ : ‘‘Chúng tôi ở đây, xa gia đình, không sao ; bởi muốn gia đình mình Hạnh Phúc thì cái Gia Đình Lớn phải yên vui , bình an , thế thôi” . Hạnh phúc ở đâu xa … Lời nhắn gởi của anh Thư cứ vang trong đầu , không biết có phải anh linh các anh chị linh thiêng hay không mà tim mình cứ sao sao ấy ; tản bộ quanh doanh trại, thăm hỏi các chiến sĩ mà cứ trĩu nặng câu hỏi : ‘‘Tìm giúp anh hai người TNXP bọn anh đã giao thi thể …” ánh mắt anh ấy tha thiết lắm, hơn 30 năm rồi cái tình sao mà nó lai láng sâu nặng thế! Mình ngồi vào bàn bằng đá để trước sân , có sẵn độ chục người , mình buột miệng hỏi : ‘ ‘ Mấy anh chị ơi! cho em hỏi là có ai biết hai anh TNXP hồi đó (năm 1978) nhận bàn giao cái trung đội bị giết không vậy?” chị Cao Phương Lan nhanh miệng lẹ làng : ‘‘Có! Chị thấy ảnh ngồi gốc cây đằng kia kìa” chỉ đưa tay chỉ ra phía sau , dưới tán cây rộng có một người đàn ông ngồi ngó ra xa . Mừng quá , đi nhanh lại không quên cám ơn chị Lan rối rít .

“… Ngày 22/7/1978 cả BCH LĐ 303 (khi ấy anh Lê Đình Lộc là LĐT) ra nghĩa trang ở Tây Ninh làm lễ mai táng cho TNXP đầu tiên hy sinh trên chiến trường Campuchia , anh là liệt sĩ Trần Quốc Hoa. Ở đơn vị chỉ có tôi và Lê Vĩnh Phúc ( tôi đang giữ chức trợ lý tác chiến cho LĐ 303); và là hai người được lệnh đi nhận xác của 24 TNXP vừa bị bọn Ponpot sát hại cách đó vài giờ ( rất may còn hai người thoi thóp nên cấp trên tức tốc chuyển ngay về phẫu gần nhất để sau khi sơ cứu sẽ đưa về bệnh viện , nam tên Nguyễn văn Tuấn, nữ là chị Nguyễn Thị Lý)…Như có vật gì chặn ngay cổ họng, tôi không tin vào những gì hiện diện trước mặt : đồng đội của chúng tôi không một ai nguyên vẹn hình hài , vì là trợ lý quân lực và cũng thường xuyên xuống các đơn vị nắm tình hình nên tôi biết từng người và tên của họ . Run run nhìn vào mặt từng người và ghi tên sau khi các anh bộ đội gói ghém thi thể vào tấm nilong cột lại và nhẹ nhàng đưa lên xe , còn điều này thương lắm : các chị có người mặc quần đùi nam, có người khoác áo bộ đội bởi vì lúc tổ trinh sát chạy đến thì tất cả các chị đều lõa lồ , bọn cầm thú đã xé toạt áo quần rồi hành hạ các chị cho tới chết ; ở phía dưới máu vẫn rỉ … tháp tùng theo 24 con người vừa mới hôm qua còn cười nói , 24 trái tim nóng hổi lửa nhiệt tình, lòng tôi như ai xé nát , bóp nghẹt ; Mắt tôi ráo hoảnh, các ngón tay bấu vào thành xe mỗi khi xe dằn , xóc khi nhìn , ừ! khi nhìn máu tươi từ những bó xác chảy ra đọng lại ở tấm bửng xe, trời lại mưa ; máu và nước mưa chảy xuống thấm vào đất Campuchia , tôi muốn hóa thân thành tấm nệm thật lớn để 24 đồng đội của tôi không còn phải chịu đựng sự đau đớn thêm nữa . Xe chạy , mưa vẫn rơi . Đến nghĩa trang tôi và vài đồng chí nữa lo tắm rữa và mặc đồ bộ đội cho mọi người (lúc đó có gì xài đó). Xong thì chôn , điều lạ là ở đó đã đào sẵn 24 cái huyệt ! trong vòng 24 tiếng đồng hồ cái tiểu đội nữ dễ thương , cái Bê 3 của Liên đội 303 đã trở về cát bụi… cám ơn chị đã cho tôi chia sẻ những điều không ai hỏi suốt ngần ấy năm.” Trước mặt mình là anh Nguyễn Hồng Đức ( 1953) đang kể cho mình . Không ! anh đang thả hồn về chuyện của gần 40 năm trước, anh nói mà đôi mắt xa xăm , lời cám ơn ấy mình thấy nhói trong lòng , và tự hỏi sao sự việc ấy ít được ai biết ; mà bây giờ mình đã được nghe kể rồi đấy thôi ! Mình vội vàng liên lạc với anh Lê Minh Thư . Mình thở phào nhẹ nhỏm , anh Thư đã cất đi nỗi băn khoăn về chuyện ấy; cũng phải thôi! 24 con người ra đi ở độ tuổi đẹp nhất , với cái chết tức tưởi , với thân thể không nguyên vẹn , mình vui lắm khi chuyện này Giờ Mới Có Câu Trả Lời. Mình không quên hối anh Thư mau mau gặp lại anh Đức, bởi vì anh ấy đang mang trong mình căn bệnh ung thư giai đoạn cuối . Ôi! Cuộc sống ơi , sao cứ phải …

Ngày 3/8/2013 Đi dự đám cưới của một đồng đội , bất ngờ khi thấy trên bàn có tờ giấy được ghim trên miệng ly “ Thanh Niên Xung Phong” hà hà . . . phải dzậy chứ! Và hết hồn khi tự dưng có một người đàn ông đến đưa mình hai tờ tiền 500.000 đồng, mình chưa kịp nói thì anh nói anh: ‘‘Nghe đồn chị đang vận động giúp chị Nguyễn Thị Lý hàng tuần nấu cháo từ thiện cho bệnh viện phải không ? cho tôi đóng góp chút xíu nghe chị!” bửa tiệc ấy ngon ơi là ngon . Tính ra mình cũng nổi tiếng quá xá ! chà! Là vầy : xưa anh Lương Công Chiến (TNXP Áo xanh 1975) cùng chung đơn vị Liên đội Xuyên Mộc , sau lạc nhau, mới tìm được gần đây . Biết mình hay đi xin tài trợ cho người còn sống trong trận thảm sát năm nào, nên anh ấy cũng chung tay “ quảng bá” , thế là ai cũng biết . Cám ơn anh Chiến nhiều nhiều…

Ngày 7/ 8/2013, lúc 8 giờ sáng điện thoại reo , giọng người đàn ông nghe quen mà nhận không ra . A! anh là anh Tuấn ( Hoàng Anh Tuấn năm 1977 là trưởng phòng tuyên huấn của trường TNXDCSM ) Mình òa khóc: “ Anh về VN hồi nào, chị Lành …” Giọng anh trầm xuống: “Anh biết tin quá trể, anh hẹn em ngày mai nhé! Chào em.” Tại một quán cà phê sân vườn anh Tuấn và mình ngồi bên ly cà phê nhắc lại chuyện ngày xưa, chuyện ngày nay với những hoài niệm vui buồn , lâu lắm rồi ở vùng Xuyên Mộc có một đơn vị TNXP làm công tác quản huấn, cải tạo những thanh niên lở bước vào con đường tăm tối trở nên người hữu ích cho xã hội ; chị Lành là nhân viên còn anh trưởng phòng , vì yêu cầu công tác hai người nhận nhiệm vụ khác và mất tin nhau , mới tìm lại độ 10 năm nay . Anh định cư ở nước ngoài thỉnh thoảng về quê hương và gặp chị . Cách nay hai năm anh không liên lạc được với chị , hóa ra với căn bệnh ung thư phải điều trị bằng hóa chất nên tóc rụng, mắt mờ ; chị không còn là chị, chị muốn anh vẫn giữ vẹn nguyên hình dáng chị ngày nào nên… Mình khóc, anh cũng khóc . Anh hỏi mình bây giờ làm gì mình cười buồn , hiện mình làm công việc xã hội , gắn với công tác từ thiện của Hội cựu , và chị Nguyễn Thị Lý là mình đang có sự vận động dài hơi để chung tay với chị (chị nấu cháo mang đến bệnh viện cho người bệnh và thân nhân họ bớt đi gánh nặng bửa ăn hàng ngày) . Anh khen mình giỏi và đóng góp một số tiền , mình mừng quýnh , cám ơn ảnh rối rít ! Hai anh em cứ trò chuyện hoài không dứt đến nổi chiều xuống rồi mà chẳng hay . Anh bắt tay mình thật chặt, mình cứ anh ơi! anh ơi suốt . Vài hôm nữa anh về Mỹ, cuộc tình buồn của đồng đội mình, buồn quá , thương nhau mà không đến được với nhau …Chào anh trưởng phòng tuyên huấn, chúc anh thật nhiều sức khỏe , mình thầm mong nếu có kiếp sau anh chị sẽ là vợ chồng , và vẫn là TNXP, anh chị nhé !

Ngày 24/8/2013 Tại Công viên Văn hóa Đầm Sen , tưng bừng ngày hội… “ Hội nghị Tổng kết , biểu dương và phát huy vai trò nhân chứng lịch sử củacựu TNXP Kháng Chiến, nhân kỷ niệm 63 năm ngày truyền thống TNXP Việt nam( 15/7/1950-15/7/2013)”. Mình không viết về Hội nghị ấy đâu bởi vì có một việc vô cùng đặc biệt xảy đến với mình , chuyện là vầy : đang lơn tơn “tác nghiệp” bỗng có ai khều nhẹ hỏi mình có phải C.H không ?  hóa ra là Lan, xưa chung đơn vị Trường Xuyên Mộc, mừng quá ngó quanh định nhờ ai chụp dùm một tấm làm kỷ niệm, may thay có một cháu đi ngang, ngoắc vô nhờ chụp… bất ngờ cháu là phóng viên của nhà đài ANTV . Thế là “ Chụp cô đi con , chụp cho cô con nhá !” hai bên như một cái Duyên. Cái Duyên sẽ tiếp tục vào câu chuyện của ngày 8/9/2013. ( Sau khi bấm mấy pô hình , cháu hỏi mình ở đơn vị nào , giờ làm gì? nói chung là nhiều lắm , rồi cháu chuyển sang đề tài TNXP, khỏi nói mình cứ tuôn trào và sung nhất là chuyện “thầm kín” của mình về 6 cuốn Nhật ký viết về đồng đội mình hơn 5 năm qua , chuyện bây giờ mới kể , chuyệnvui buồn của họ mà mình may mắn được họ chia sẽ… mình đề nghị hôm nào mời cháu đến nhà chị thương binh Nguyễn thị Lý,( người thoát chết trong cuộc tàn sát của Ponpot gây ra trong ngày 22/7/1978 khiến 24 TNXP chung đơn vị chị chết) để chung tay với chị trong việc nấu cháo từ thiện cho bệnh nhân bệnh viện Chợ Rẫy. Mình còn giới thiệu cho cháu một người cựu TNXP đã đổi đời cho một cháu có hoàncảnh cực kỳ khó khăn – ba đời làm nghề quét rác - bỏ học từ lớp bảy và chú ấy đã cưu mang cho học nghề làm giày chỉ với điều kiện là Học ..Và kỳ thi rồi cháu đậu hai trường Đại học , mặc dù học phổ cập , Báo Tuổi Trẻ đăng ngày 19/8/2013 Nhịp Sống Trẻ. Hay có những người kinh tế tương đối ổn cũng chung tay với các đồng đội còn vất vả trong cuộc sống hiện tại… Cháu nhận lời, mình cười toe , hẹn gặp lại ngày Chủ nhật tại 90/21 Tạ Uyên phường 4 Quận 11- nhà chị Nguyễn Thị Lý).

Chủ nhật 8/9/2013, nhóm anh Chiến : có anh Khổng Văn Quý (chủ tiệm sữa xe gần nhà anh Chiến) anh Chí, anh Hà, anh Thịnh, Bích (nguyên văn công LL) cựu TNXP chung đơn vị với ảnh; ba đứa lính (có Nguyễn Văn Việt Thắng tân sinh viên cùng hai đứa em ruột, cũng nhờ ảnh mà vẫn tiếp tục học cấp 3), anh nói dẫn mấy cháu đi cho nó học tập. Nhóm cháu Trinh ( đoàn phường 11) tất cả 6 cháu. Nhóm …mình : chị Ba Ngàn , Xuân Lan ( hôm gặp ở Hội nghị trong Đầm Sen) và mình , dí lợi cháu Trúc Mai cùng cháu cầm máy quay (xin lỗi , mình quên tên rồi). Chương trình là buổi sáng cùng nhau xắt gọt củ , quả . Ăn trưa ( bánh canh, mấy anh chị hùn vô nhờ cháu Thanh , con chịLý nấu luôn cho tiện ) xong nấu đến hơn ba giờ chuẩn bị đem đến bệnh viện phát. Nói thì nhẹ hiều chứ có xắn vô làm mới thấy nhiêu khê . Nào là gọt bí đỏ, cà rốt, lặt hành, ngâm nấm , vo gạo , nhóm lữa , nấu bốn nồi cháo to đùng . Cở 12 kg gạo , chi phí độ 1.500.000 đồng . Chị Lý nói kỳ này là lần thứ 24 ; thấy chị tất bật mà thương , tự hỏi điều gì thôi thúc chị làm . Có đó , ấy là “ Cho tụi nó cùng vui!” ( “Tụi nó” là 24 người đã nằm xuống trong cái bê của chị !) Khi cháu Mai hỏi ước mơ của chị là gì chị nói mà giọng nghẹn ngào muốn Cái Bếp Đỏ Hoài . Vậy đó! Ước mơ chỉ có vậy thôi , không cho mình tiền bạc, sức khỏe chỉ mong có cháo cho mọi người… Hơn 3 giờ , chiếc xe đẩy , cũng do mọi người mua tặng được làm việc, với sự quen thuộc cháu Thanh như một vị tướng : ‘ ‘ Mấy chú gát cái cây này lên cho nó vững , rồi 1,2,3 khiêng nồi này lên tới bên kia…” chất bốn nồi cháo lên và ale hấp , hơn chục người hộ tống đến nơi cần đến . Mình băng lên trước nhìn lại tưởng tượng sao giống ngày xưa khiêng cơm ra hiện trường quá! Con đường Nguyễn Chí Thanh như vui cùng nhóm chị Lý , gió thổi làm rơi những chiếc lá xuống tóc các cựu TNXP, ai cũng nở nụ cười thật dễ thương . Mình muốn ôm hôn tất cả , cái hôn TNXP… Hai phóng viên cũng chạy trước , đến bệnh viện đã thấy rất đông bà con sắp hàng sẵn trật tự , ai cũng cầm trên tay ca, hộp . Bắt đầu thôi …. Tích tắt hết hai nồi. Những tiếng cám ơn , những ánh mắt vui mừng vì giảm đi một khoản tiền cơm trong ngày . Mình ước phải chi bốn nồi nầy là Nồi Cháo Thạch Sanh nhỉ? Tự nhiên trời tối sầm ! mưa , mưa nặng hạt . Chị Lý bàn nên kéo vào hiên nhà cho khỏi ướt, khỏi trúng mưa. Mình suýt nói TNXP ngại gì mưa gió ! nhưng vội kịp thắng lại. Ừ! là khi tuổi còn xanh , giờ thì ngại lắm , lỡ một cơn gió thoảng qua, một cái rùng mình cũng khiến ta ớn lạnh , mới thấy thời sung mãn nay còn đâu , hic hic… Mưa rồi cũng tạnh . Lại tiếp tục công việc . Ai nấy ướt nhẹp . Cố cho xong sợ bà con không có cháo , chị Lý tất tả đi vào bệnh viện kêu thân nhân ra lấy cháo.

Mây vẫn trôi , gió vẫn làm mọi người lạnh cóng . Chuyện phát cháo từ thiện cùng chị Lý hôm ấy là như vậy . Vui và cảm động lắm , hổng ấy liên hệ với chỉ nè (cần lắm sự góp công góp của) Số của chị Lý 0904480563. Mình cám ơn nhiều lắm.

CHỦ NHẬT 22/9/2013. Chủ Nhật này cũng như bao CN khác, nhưng hôm nay đặc biệt vô cùng, bởi vì Chị Lý sẽ gặp em của chị Võ Thị Ngọc Mai – người đồng đội xấu số - đến để gặp và cùng làm từ thiện (mình hiểu ở Thanh , em muốn đến để nghe , để thấy những gì còn sót lại trong ký ức năm nào , dù sự thật có đau đớn xé lòng , nhưng đó là tâm tư tình cảm của những người chung dòng máu; mong mọi chuyện êm đềm , mình có dặn Thanh , đừng gợi lại gì hết mà để tự chị Lý nói, mình đã nhiều lần chứng kiến nỗi vật vã tê dại của chị Lý khi có ai đó bất cẩn nhắc về Chuyện Kinh Hoàng ấy) , em tên Võ Thị Ngọc Thanh (1970). Khi mình giới thiệu với chị cùng mọi người về sự tham gia của Thanh , ai cũng vui. Hai người phụ nữ ôm chầm lấy nhau một lúc làm mình lo ngay ngáy. Rồi cũng qua , thế là ai lo việc nấy , mình thở phào nhẹ nhỏm…. Quên ! Cách nay hơn tuần , tự dưng mình không ngũ , trằn trọc tới sáng , mà liên tục hai ngày , đến đêm thứ ba thì vô Cấp cứu . Ngộ lắm là khi cả đêm không ngũ hình như có con gì nó “nhập’’ vô người , cứ vặn mình vặn mẩy rên ư ử ! con gái mình cứ Mẹ ơi Mẹ hởi suốt. Vô nhà thương BS cho vô một chai nước biển biểu về nhà uống thuốc ăn đồ bổ , phán là mình bị stress . trời thần ơi, mình có xì trét xì trum gì đâu , hay tại già rồi lâu lâu cơ thể nó biểu tình … Về nhà cơm nuốt không vô , cái miệng đắng chằn ,đắng nghét .Gần mười ngày cộng lại không tới một chén cơm , chắc mình chết sớm! Bà già này còn yêu đời lắm. Giựt mình khi xem lại cái tựa bài “ Tình khúc …cuối năm!” Hổng lẽ bài này là bài viết cuối của mình. Không !mình chưa đi xa vội đâu …Mọi người ơi , đặt lại giúp cái tựa bài nhá , nhá . Thân chào đoàn kết và xây dựng . (Ủa! sao thấy câu này quen quen ta ơi!). ( Viết trong lúc còn bệnh, nên câu , từ hơi bị lãng đãng, phiêu phiêu , mọi người thông cảm …vô cùng cám ơn ).

Tái bút : Mình yêu mọi người lắm! Nếu mình có mệnh hệ gì xin ghi dùm trên mộ là Cựu TNXP Cẩm Hồng Nguyễn Thị.

Xem Video clip hành trình đi dự Lễ Cầu Siêu cho 24 TNXP bị Ponpot giết hại dã man năm 1978 tại KokiXom – Campuchia (ngày 21/7/2013 - tư liệu của LĐ 303 Cựu TNXP) click vào đây: http://www.youtube.com/watch?v=6OCFlJOPp10

 

 


Ảnh minh họa sưu tầm từ internet và tư liệu cựu TNXP



CÁC TIN TỨC KHÁC :
CA KHÚC “NHỮNG BÔNG HOA TRÊN TUYẾN LỬA” - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-10-18)
THÁNG 10 NĂM XƯA: Đêm văn nghệ - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-10-11)
CHỐNG CÚM, CHỐNG ĐĨA - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-09-09)
CHỐNG MUỖI, CHỐNG RUỒI TRONG CHÓP - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-09-08)
THÁNG 9 NĂM XƯA - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-09-07)
Mừng Quốc khánh ở Chóp - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-09-01)
TỪ LIÊN ĐỘI 5 ĐẾN LIÊN ĐỘI 303 BIÊN GIỚI - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-08-28)
Ký ức TNXP: SÚNG ỐNG THỜI CHÚNG TÔI - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-08-26)
XEM PHÁO KÍCH RỒI …CHUI XUỐNG HẦM - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-08-25)
Cựu TNXP Tham Gia Gameshow “GIA ĐÌNH TÀI TỬ” tập 77 trên HTV 7 - Trương Duy Linh. (2017-03-18)

free counter
  Bản quyền thuộc Câu lạc bộ Cựu TNXP TP.HCM
  Địa chỉ: 760 lầu 2, Trần Hưng Đạo, Phường 7, Quận 5, TP.HCM

Phát triển web:    Đông Nam Á