Trang chủ | 4C Thành Đoàn | Liên đội CĐ 6 | Liên đội 303 BG | Thông tin chung
       Giới thiệu  
       Thông tin  
       Lịch sử đơn vị  
       Tư liệu phong trào  
       Văn hóa - Nghệ thuật  
       Liên lạc - Góp ý  

Góp nhặt chuyện ngày xưa…

Theo lời năn nỉ của tôi thì những chuyện vui buồn một thời đã được Họ trải lòng một cách rất Thanh Niên Xung Phong (chỉ bốn từ ấy thôi đả nói lên tất cả phải không các đồng đội của tôi?) xin hãy để tâm hồn về nơi ấy :

“Tôi tin tưởng đồng chí! Cứ làm…”

   Ở Nông trường Phạm Văn Cội vào mùa mưa , năm 1977 ,  đơn vị TNXP Liên đội 1 đang thi công , có một anh chàng y tá trẻ măng được đ/c Liên đội phó Lý Văn Tường kêu tới và bảo : ‘ ‘ Đ/c đi theo tôi !” thế là anh  xách túi cứu thương, khoác tấm nilong lầm lũi theo sau .

   Đi mãi, đến một căn nhà của dân, đ/c chỉ huy mới lệnh , à! Không ,  chả có nói gì  mà đưa tay chỉ vào một cái giường tre ! Theo hướng, anh chàng nhìn theo rồi há hốc mồm : trên ấy là bốn  năm người nữ nằm sắp lớp, ướt nhẹp, xanh lè, im lìm, không thấy nhúc nhích cục cựa gì sất.

   Tái mặt , anh y tá hỏi : “Sao vậy anh ?” “ Thì trúng mưa, mệt, xĩu, chớ trăng sao gì, giờ tôi giao đ/c : Cứ làm !” Anh LĐP ngắn gọn . Lắp bắp anh vội nói nhanh : ‘ ‘ Anh phải điều thêm vài người nữ phụ với em chứ vầy sao em..em…” Chưa nói hết câu thì bị phang : ‘ ‘ Còn ai mà phụ ! nhắc lại : Tôi tin tưởng chú mày, Cứ Làm…!’’ Hết cách rồi,  nhưng trước khi anh Tường trở ra hiện trường anh chàng y tá vội nói: “Vậy anh mang xuống cho em vài bộ đồ , mấy cái khăn để thay chứ ướt hết rồi làm sao em làm !…” Làm sao em làm ! Ôi! Làm sao ,làm sao …làm  đây .!???

 Bấy giờ anh y tá –  anh tên Nguyễn Mạnh Hà - mới quan sát xung quanh căn nhà,  nhà xây ở vùng Kinh Tế Mới cái nào cũng y chang , vách đất, lợp lá , cột kèo đơn sơ … giật mình khi thấy tòn ten trên cái võng là một bà bác trùm mền, trùm khăn đang rên hừ hừ , thì ra bác đang bị bệnh , trên cái bàn  có vài món bánh, kẹo, thuốc lá, dăm ba trái bầu, bí, mấy cọng hành, chắc chủ nhà kiếm sống với mấy thứ lặt vặt này. Tần ngần lướt qua mấy chị, lòng anh bỗng se lại, chắc do lao động quá sức  gặp trời mưa nên cảm lạnh, tội quá! Tháo cái túi cứu thương xuống , mở ra lấy hai chai dầu đặt cạnh giường rồi ngồi chờ ( chứ biết làm gì bây giờ) anh mong cho anh Tường đến nhanh nhanh, không thôi cái lạnh thấm lâu mấy chị sẽ mệt lắm đây. Dáng Liên đội phó kia rồi , anh dúi nhanh cho anh H. một đống quần áo mới tinh, vài cái khăn, vổ vai Hà một cái và nói đúng năm từ, không ! chính xác là bảy từ “ Tôi tin tưởng đồng chí, cứ làm” rồi thì  là quày quả trở ra. Không chậm trể, Hà bắt tay vào việc, cái công việc mà trong sách vở không hề dạy, anh khẽ khép cánh cửa cho bớt gió . Từng người một, anh nhẹ nhàng cởi đồ, lau khô, xoa dầu và  trời thần ơi! sao toàn đồ nam không vầy nè ! anh Tường ơi! Là anh Tường, sao hại em thế này;  cũng phải mặc vô thôi chứ làm sao, không lẽ chạy về đổi. Ôi !...

Rồi cũng xong, Hà vội thu gọn đồ nghề chạy ra gặp anh Tường nói nhanh: “ Báo cáo thủ trưởng ,em Đã làm xong rồi ạ!, em bàn giao lại cho anh ạ!” Thế là từ đó về sau coi như anh chàng y tá ấy khỏe re cái khoản cho thuốc mấy chị nữ ấy – không hề thấy lên báo bệnh – đã vậy khi sinh hoạt anh để ý thấy mấy chị ấy cũng né anh, phải thôi , dù gì thì cũng là con gái mới lớn, chỉ vì cơn gió độc ấy thôi ! Ừ! Thì tại cơn gió độc thôi mà.

  Chuyện mấy chục năm rồi , giờ anh kể cho tôi nghe sao vẫn cứ thấy nao nao ! Tôi hỏi sau này anh có gặp lại mấy chị đó hôn ? Anh cười buồn : chả có liên lạc được với ai hết ! Nếu có ai tình cờ xem được xin hãy liên lạc nhau nghe  các đồng đội của tôi!

   Bản tuyên cáo chết người !

 Cũng tại Nông trường Phạm văn Cội, mà là mùa nắng, chuyện xảy ra vào buổi trưa sau giờ cơm, mọi người tranh thủ ngã lưng tìm một giấc ngũ để lấy lại sức, tiếng chim chiếp của bầy gà giành nhau những hạt cơm rơi vãi trên đất và chuyện thú vị bắt đầu từ đây.

Nông trường gần nhà dân kinh tế mới nên có những phụ nữ hay cắp thúng mang vào nào là kẹo đậu phọng, thuốc lá, bánh, chuối … bán cho các cô cậu TNXP. Trong một sam nọ một số ngồi tán dóc, một vài người đã ngáy, bất chợt Tiến ra dấu im lặng rồi chạy ra ngoài ngoắc chị bán hàng, trở vô trên tay là bịch bánh và một trái chuối, chỉ duy nhất một trái thôi! Và anh kéo cả nhóm thì thầm, thầm thì: sau đó tất cả hướng về Tâm đang ‘ ‘đi về nơi xa’’, chả là con trai thì LL ngoài hai bộ đồng phục còn phát thêm cái quần cộc (còn gọi là tà lỏn) mà nó rộng thùng thình – xin lỗi rằng là thời ấy có ai mặc quần xilip đâu – cho nên khi ngủ nằm nghiêng thì …. Thế là theo kế hoạch : một người lột vỏ chuối, một người lấy cây tre nho nhỏ ‘‘vừa đủ xài” quẹt vô cái chất mà lũ gà thải ra, rồi nhè nhẹ quét vô mười đầu ngón tay kẻ tội đồ đang phê, chưa hết, còn nhiệm vụ này cực kỳ khó khăn, gian khổ: đặt trái chuối vào ống quần sao cho “đối phương” hổng biết gì ráo trọi. Hồi hộp như phim trinh thám điệp viên 007. Rồi cũng xong xuôi trót lọt, hú hồn!. Sau đó bằng giọng thì thào Tiến nhà ta ra tuyên cáo cuối cùng : “ Bây giờ mọi người lên giường ngũ, cấm nhúc nhích cục kịch, ai liếc, ai cười là có tội”. Và tất cả răm rắp an vị leo lên chổ của mình nhắm mắt như chìm vào ‘‘cỏi mộng mơ” chờ đợi. Và! Giờ G đã tới  : Tâm trở mình, lăn qua hơi giật mình vì có gì đó, nhưng còn ngái ngũ nên đưa tay sờ vào … trái chuối rồi đưa lên ngửi, làm lại lần hai thì cu cậu nhà ta tỉnh người , khẻ ngồi dậy dòm quanh quất , thấy tập thể nghỉ trưa, vậy là  mình …(ai nghĩ sao cũng được) rồi rón rén túm hai ống quần lại, nhẹ nhàng, từ từ lom khom bước từng bước đi về hướng giếng cách đó hơi bị xa .

Nảy giờ các thủ phạm như muốn vở bụng mà cố nén, cơ bụng cứ căng giật liên hồi, tức cười mà giử cho miệng không nhúc nhích, khó và khổ lắm chứ bộ chơi. Vậy nên khi thấy nạn nhân đi rồi thì tất cả như vỡ òa cười sặc suạ khiến các anh chàng không biết gì tỉnh giấc với vẻ mặt ngơ ngáo khiến cho trận cười thêm nhộn nhạo, đến khi được giải thích thì quân số cười dử dội hơn. Bổng Tiến la to : ‘‘bây giờ tam thập lục kế, tẩu là thượng sách không thôi, không thôi … ” chưa hết câu là ai nấy chạy tán loạn. Mọi người đâu có biết là khổ chủ sau khi kiểm tra lại mới biết bị chơi khăm  đã vậy còn mất giấc ngũ trưa, cơn giận thì ít, quê độ thì nhiều ngó quanh quất thấy một cái cây ai quăng vô bụi anh vơ lấy hộc tốc chạy miết về sam mặt mài đỏ lựng vưa chạy vừa hét: “ Mấy thằng quỷ sứ ! ông giết hết bọn mày, ông giết giết …” buổi trưa thanh vắng nghe tiếng la, cả Nông trường Phạm Văn Cội dậy …sóng ! hì hì..

Câu chuyện tới đây tạm ngừng nghe các đồng đội của tôi ( chuyện này có thiệt 100% đó nha, không tin hỏi anh …Chiến .

                                              Cẩm Hồng

   ( Ghi theo lời kể của anh Lương Công Chiến – C3 Áo xanh 1975 và anh Nguyễn Mạnh Hà,  y tá Liên đội 1, năm 1977)


Ảnh minh họa tư liệu của Cẩm Hồng và sưu tầm trên Internet



CÁC TIN TỨC KHÁC :
TỪ LIÊN ĐỘI 5 ĐẾN LIÊN ĐỘI 303 BIÊN GIỚI - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-08-28)
Ký ức TNXP: SÚNG ỐNG THỜI CHÚNG TÔI - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-08-26)
XEM PHÁO KÍCH RỒI …CHUI XUỐNG HẦM - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-08-25)
Cựu TNXP Tham Gia Gameshow “GIA ĐÌNH TÀI TỬ” tập 77 trên HTV 7 - Trương Duy Linh. (2017-03-18)
Tình thương và trách nhiệm - Nguyễn Văn Nghĩa. (2017-03-01)
Tình dân An Thạnh (2017-01-11)
CHUYỆN VUI CÓ THẬT 100% - KHUYẾN MÃI GIẤY ! (2016-08-16)
NHỮNG KÝ ỨC ÙA VỀ – Người viết PHẠM KỲ LÂM. (2016-08-12)
ĐÁM GIỖ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG XƯA. (2016-08-09)
NỒI CƠM, NỒI CHÁO ẤM LÒNG CỦA NGƯỜI NỮ THƯƠNG BINH TNXP. (2016-08-01)

free counter
  Bản quyền thuộc Câu lạc bộ Cựu TNXP TP.HCM
  Địa chỉ: 760 lầu 2, Trần Hưng Đạo, Phường 7, Quận 5, TP.HCM

Phát triển web:    Đông Nam Á